NHỚ LẮM NHỮNG CƠM ẤM CÚNG CÙNG GIA ĐÌNH

Chào bạn.

Chắc hẳn hầu hết khi sinh ra và lớn lên đều có một ngôi nhà trong một gia đình. Tuy nhiên, nhà là tổ ấm khi chúng được sưởi ấm bởi tình cảm của các thành viên trong gia đình. Và tình cảm ấy được vun đắp bởi những điều đơn sơ lắm luôn. Trong những điều ấy chính là bữa cơm gia đình đấy bạn àh.

Gia Đình Sum Vầy Ngày Tết

 Trước đây mình không có cảm nhận được điều này đâu. Sau khi bươn chãi cuộc sống và rồi mình trãi qua những biến cố cuộc đời và nhất là mình cho mình những giây phút lặng để sống chậm rãi lại. Thì mình cảm nhận rất rõ điều này luôn.

 Có lẽ cũng giống như bạn, lúc hồi nhỏ mỗi khi tới bữa cơm. Thì gia đình mình có thói quen là chỉ khi tất cả các thành viên ngồi vào bàn đầy đủ. Xong rồi mới cùng làm dấu đọc kinh chung rồi cũng ăn cơm chung.

Bạn biết không, lúc ấy mình còn nhỏ, thích được xem ti vi lắm. Tuy nhiên, trong bữa cơm lúc nào ba cũng nhắc để ngồi vào bàn ăn. Lúc ấy thực tình là thấy khó chịu và giận ba lắm luôn. Bởi vì không được làm điều mình thích mà hihi.

Và nhiều lúc chỉ muốn làm người lớn để được làm những điều mình thích thôi. Không chỉ có việc xem ti vi khi ăn cơm mà còn nhiều việc khác mình thích nữa.

Tuy nhiên, thật nà ngạc nhiên. Bây giờ lớn một chút thì mình cảm thấy thật thương ba và biết ơn đã làm như vậy. Cảm thấy thật trân quí những bửa cơm ấm cúng cùng gia đình. Cảm thấy trân quí những giây phút hiện diện cùng nhau lắm luôn. Cảm thấy hạnh phúc.

Bữa cơm ấm cúng cùng gia đình

Mình còn nhớ khi ăn chung, hầu ai cũng ăn nào cũng ăn nhiều hơn. Nồi cơm chà bá lữa. Đồ ăn thì chỉ toàn những món đơn giản mà lúc nào cũng sạch nồi.

Nhớ bữa cơm gia đình, được lắng nghe cả nhà tâm sự đủ chuyện trên trời dưới đất. Cho tới chuyện cá nhân của các thành viên. Nhờ vậy mà cả nhà thêm hiểu nhau hơn.

Và mình nhớ nhất là lúc mình với mẹ. Hầu như lúc nào cũng ăn say xưa. Ai cũng ăn xong hết. Chỉ còn hai mẹ con cắm cuối ngồi ăn nhìn nhau cười.

Mẹ ăn nhiều lắm luôn. Nhìn mẹ ăn ngon lắm. Hai mẹ con ăn đến độ bụng căn cứng, đến nỗi đứng kên không nỗi luôn. Tuy nhiên mệng cứ thèm ăn. Kiểu như ăn mệt thì nghĩ á.

Giờ lớn một xíu nhớ và thèm bữa cơm gia đình lắm lắm. Tuy nhiên chỉ gọi điện về hỏi thăm. Cha mẹ giờ đã lớn. Thế mà nhiều khi vô tâm không mấy khi về nhà. Đến giỗ ông bà cũng nhiều khi không về được. Cứ để ba mẹ nhắc hoài và buồn lòng nữa.

Vì vậy làm gì thì làm mình quyết định lên lịch về giỗ ông bà và về thăm gia đình mới được. Và mình đã thực hiện lời hứa của mình. Mình bỗng cảm thấc cuộc sống của mình ý nghĩa hơn nhiều. Cuộc sống mình trở nên cân bằng và quân bình hơn. Nhờ vậy mà mình cũng thấy mọi việc cũng trở nên thuận lợi hơn trước nhiều.

 

Chúc bạn luôn an vui và hạnh phúc!

 

 

Bài viết mới cập nhật: