Tình YÊU THƯƠNG CHA MẸ Thật Là THIÊNG LIÊNG Biết Dường Nào?

Chào bạn!

Trong chúng ta ai cũng có gia đình. Tuy vậy mỗi người có một gia đình nhỏ khác nhau. Mỗi người mỗi cảnh và cảm nhận về gia đình rất khác phải không bạn? Bạn tiếng gia đình đối với bạn thế nào? Còn đối với tôi nó thiêng liêng lắm bạn à!

 

 

Nói vậy thôi chứ lúc nhỏ tôi không nhận ra điều này đâu bạn à! Tôi là người con thứ trong gia đình có 6 anh em. Tôi là người con thứ tư trong nhà.

 Gia đình tôi cũng không khá giả gì lắm nên hồi nhỏ thường phục giúp gia đình đề lo miếng cơm, manh áo đi học. Lúc này tôi không cảm nhận được tình cảm của gia me dành cho tôi nhiều như hiện tại bây giờ. Tại sao thế?

Gia đình tôi lúc trước không như bây giờ. Cha mẹ con cái thường xuyên hỏi hang nhau và bày tỏ tình cảm nhiều hơn xưa nhiều. Lúc nhỏ có lẽ chưa bao giờ tôi và các anh em tôi nhận được những lời yêu thương tình cảm dành cho anh em tôi và ngược lại anh em tôi cũng thế. Và sau này tôi phải học và thay đổi rất nhiều để mở rộng trái tim hơn, bày tỏ tình cảm của mình với người khác.

Lúc nhỏ cha tôi là người khá nghiêm khắc, cũng thường hay la mắng chúng tôi và hay đánh anh em chúng tôi lắm. Mỗi khi anh em chúng tôi làm gì sai hay bắt chúng tôi quì ở cạnh lu gạo nhà tôi. Và cho ăn đòn mà tôi nhớ rất rõ là ba tôi ghét nhất là cái tội nói láo.

Trung thực thì cha tôi còn bỏ qua, còn nói láo thì tội càng nặng thêm. Nhưng thật kì lạ hồi nhỏ có lẽ bị ăn đòn nhiều quá hay sao không biết giờ xa nhà thấy nhớ ba nhiều nhiều lắm luôn.

Còn nữa lúc đó không hiểu sao lại buồn cái chuyện bé xíu, so nài cái chuyện sao không biết mình đẹp trai rồi mà sao hai ông anh mình lại đẹp trai hơn mình thế chớ. Mà chưa hết ông anh mình làm chuyện hì cũng nhanh hơn mình, ăn nói lại giỏi nữa. Ra đường ai cũng khen,lúc đó mình nghĩ ba mẹ thương hai anh hơn mình.

Sau này trưởng thành một tí nghĩ lại mắt cười kinh khũng, mỗi người mang mỗi dáng vẽ riêng và trời phú cho mỗi tài năng riêng. Mình nghĩ vậy thôi chứ thật tình cha mẹ thương anh em như nhau. Tình thương dạt dào lắm lắm.

Mà có lẽ lý do lớn nhất mà mình nghĩ là lúc đó mọi thứ điều được cha mẹ đùm bọc, lo lắng. Đâu có cảm nhận được công ơn 9 tháng mười ngày mang nặng đẻ đau của mẹ, một đời tằng tảo dằm mưa dãi, nắng với bao lo toan để nuôi anh em chúng tôi khôn lớn, cho ăn học đàng hoàng.  Cha thì suốt ngày làm việc để kiếm tiền để lo cho gia đình và nuôi chúng tôi.

Có lẽ lúc xa nhà tôi mới cảm nhận được điều đó và nhất là lúc ra trường đi làm sống tự lập. Thân một mình thôi mà nhiều khi lo còn chưa xong, mặt dù mang tiếng là ăn học cũng khá tử tế. Sao mà cha mẹ lại cho cho được 6 anh em chúng tôi khôn lớn nên người lo cho cơm ăn áo mặc, lo học hành cà đủ thứ.

Lúc này tôi mới một phần thấu hiểu nỗi khổ của cha mẹ tôi dành cho anh em chúng tôi như thế nào. Không có thời gian dành cho bản thân của cha mẹ lấy đâu ra thời gian dành nhiều cho con cái. Chính những hành động trên đã nói lên tình yêu thương vô bờ bến dành cho chúng tôi rồi.

Lúc chúng tôi lớn xa nhà, lớn và trưởng thành cha mẹ không ngừng dõi theo từng bước chân của chúng tôi đi luôn cầu nguyện và động viên chúng tôi để chúng tôi vững bước trên đường đời.

 

 

Và còn rất nhiều tình cảm khác mà cha mẹ đã dành cho mình mà không thể kể ra hết ở đây.

Cảm nhận tình thương yêu thương cha mẹ bao la như biển và như núi Thái Sơn cao vời vợi, Cảm nhận mối dây kết nối tình cảm thiêng liên từ gia đình. Và luôn là nguồn động viên vô cùng lớn để tôi luôn hoàn thiện bản thân và trưởng thành hơn mỗi ngày để khoi phụ lòng công ơn của đấng sinh thành. 

Rất vui được chia sẽ cùng bạn. Rất vui và hạnh phúc vì  chúng ta có một mái âm một gia đình phải không bạn?

Chúng bạn luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc!

 

 

Đỗ Phú Tài

Chủ Sáng Lập

www.FaDoCo.com

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *